Vương Bân nói:
"Chắn chắn không có chuyện đó xảy ra đâu, đây là chuyện mất tích rất nhiều học sinh, trường học vẫn còn che dấu. À đúng rồi, không phải sáng hôm qua có một học sinh nam đưa San San về nhà à?"
Vương Hải Yến nói:
"Đúng, em cũng đã nhìn thấy cậu học sinh kia, tên nó là Dương Gian."
"Cậu ta chắc chắn biết rốt cuộc là San San đã xảy ra chuyện gì, phải gọi điện cho cậu ấy hỏi xem chuyện của San San là như thế nào."
Vương Hải Yến nói:
"Em cũng đã nghĩ đến việc đó nhưng em không có biết số điện thoại của cậu ta."
Thế nhưng sau đó…
"AAA! !! !!"
Bên trong phòn tắm truyền ra tiếng hét của Vương San San.
Lúc này sắc mặt của vợ chồng Vương Bân cũng bắt đầu thay đổi, vội vàng chạy tới cửa phòng tăm nhưng cửa bị khóa nên không mở được.
Vương Hải Yến hốt hoảng gõ cửa phòng tắm, vội vàng hỏi:
"Con gái mở cửa cho mẹ, có chuyện gì với con vậy, mẹ ở ngay bên ngoài rồi."
Nhưng trong phòng tắm lại vang lên tiếng hét của Vương San San.
Lúc này Vương Bân cũng cảm thấy có chút nghiêm trọng, mặt mày bắt đầu biến sắc, ông không có gõ cửa nữa mà dùng hết sức đạp về phía cửa phòng tắm.
"Rầm! !"
Cửa phòng tắm bị phá.
Vương Hải Yến liền vọt vào trước, khi bà thấy trên sàn phòng tắm toàn bộ đều là máu thì mặt mày liền trắng bệch ra vì sợ hãi. Sau đó bà thấy con gái mình đang trần truồng nằm co cụm ở một góc phòng tắm, máu chảy lênh láng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234864/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.