Nghe thấy tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, Phương Kính rùng mình, cố sống cố chết chạy thục mạng, vừa chạy vừa thở hổn hển hét vào điện thoại:
"Tao làm gì có khả năng biết trước tương lai! Những tin tức đó đều được ghi trên một tấm da dê, đó là vật từ tương lai gửi về. Tao không biết ai đã gửi và dùng cách gì, nhưng tất cả đều nằm trên đó. Dựa vào nội dung ghi chép tao mới biết chuyện xảy ra trong 10 năm tới. Dương Gian, cứu tao! Tao mà chết thì mày cũng mất trắng tin tức!"
Nghe đến việc tấm da dê ghi lại chuyện tương lai, Dương Gian ở đầu dây bên kia khẽ động tâm.
Nếu nói trên đời không ai biết trước tương lai thì cũng chưa chắc. Nhưng nếu thứ đó thực sự tồn tại thì sao? "Giao tấm da dê đó cho tôi." Dương Gian lạnh lùng ra điều kiện.
"Không! Đó là của tao, không thể đưa cho mày được!" Phương Kính cự tuyệt ngay lập tức.
"Cậu không có lựa chọn nào khác. Thứ kia đang đến rất gần, cậu cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu. Biết trước tương lai thì có ích gì khi mạng không còn? Chết rồi thì biết nhiều hay ít cũng thành vô dụng."
Lời của Dương Gian như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Phương Kính, khiến cậu ta do dự.
Nhưng tình thế ngàn cân treo sợi tóc không cho phép cậu ta suy nghĩ nhiều, tiếng bước chân tử thần đã sát ngay sau gáy.
"Được! Tao đưa! Tao sẽ đưa cho mày!"
Phương Kính thở hồng hộc. Giữa khu rừng tối tăm này, cậu ta có chạy thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234844/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.