Đời này cô không muốn trải nghiệm cảm giác kinh hoàng ở cầu thang thêm lần nào nữa.
Những cặp mắt khác cũng đổ dồn về phía Dương Gian, hi vọng hắn có thể nghĩ ra cách thoát khỏi cái lồng giam chết chóc này.
Dương Gian trầm mặc, tay vô thức sờ lên những con mắt đang ẩn dưới da mu bàn tay.
Muốn rời khỏi đây, chỉ còn một cách cuối cùng: Sử dụng lực lượng của lệ quỷ.
Nhưng Chu Chính từng cảnh báo, mỗi lần dùng lực lượng đó, thời gian lệ quỷ hồi sinh sẽ ngắn lại. Hắn cũng sẽ chết nhanh hơn, chẳng khác nào uống thuốc độc giải khát.
"Chẳng trách Chu Chính nói Ngự Quỷ Giả đôi khi hành động không hẳn vì người khác, mà vì chính bản thân mình. Tự cứu mình trước khi bị lệ quỷ nuốt chửng."
Dương Gian thầm tính toán.
"Nhưng trước hết, phải làm rõ một chuyện, tiện thể giải quyết ân oán cá nhân. Nếu không, có chết ta cũng không cam tâm."
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh:
"Trong số các cậu, ai có số điện thoại của Phương Kính? Cho tôi mượn. Nếu tôi đoán không lầm, hắn cũng đang bị nhốt trong này giống chúng ta thôi."
...
Quả nhiên, Phương Kính vẫn chưa thoát được.
Cậu ta đang lạc lối trong rừng cây nhỏ cạnh sân thể dục. Khu rừng vốn bé tẹo, chỉ có vài chục gốc cây, giờ đây dưới tác động của Quỷ Vực lại trở nên rộng lớn vô tận như một khu rừng nguyên sinh u ám.
Phương Kính và vài người còn sót lại đi mãi, đi mãi mà vẫn loanh quanh tại chỗ.
"Mẹ kiếp! Tại sao? Tại sao lão già
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5234843/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.