Du thuyền phát ra tiếng kêu nặng nề, đây là ngày thứ tư lên thuyền. Hôm nay thời tiết cũng không tốt lắm, xa xa có thể trông thấy tầng mây vừa đen vừa dày, kèm theo tia chớp sáng ngời cùng vài tiếng sấm lác đác, vang dội phía chân trời.
Tuy rằng du thuyền tải trọng trên trăm triệu, nhưng dưới loại thời tiết tồi tệ này cũng chỉ có thể theo mặt biển không ngừng bập bềnh, vốn dĩ kế hoạch hôm nay là mở một buổi tiệc cà chua, không còn cách nào chỉ có thể đổi thành diễn vở hí kịch nổi tiếng ——《 Hồ điệp phu nhân 》.
Hí kịch truyền vào Trung Hoa kỳ thực rất muộn, thật ra nếu nói ngay từ đầu, trong những buổi đầu sơ khai hình thành hí kịch Hy Lạp tương đương với "Cát kịch" của mọi người già trẻ bây giờ, nhưng phần lớn người trong nước chủ yếu đều theo chủ nghĩa ngoại lai, đều tự nhận đây là nghệ thuật cao nhã nhất, tuy rằng đều nghe không hiểu, nhưng vẫn giả vờ dạt dào hứng thú.
Hoàng Phủ Thần bưng một ly rượu đỏ bỏ thêm đá, sờ chiếc nhẫn trên tay, nhìn ca sĩ giọng nữ cao chẳng biết từ đâu mời tới, lắc đầu, Mặc Gia Kỳ đang ngồi giữa phòng đặc cấp cầm ống nhòm hừ hừ cười cả buổi: "Tổng giám đốc, tôi với ngài từng làm cộng sự, lần đầu tiên thấy được trên mặt ngài có vẻ sốt ruột."
Hoàng Phủ Thần hơi nhíu mày, nhìn thoáng qua Mặc Gia Kỳ, khẽ nhấp một ngụm rượu, giả vờ lơ đãng hỏi: "Tiểu Mặc, gần đây cậu có nhìn thấy chủ nhân không?"
Chủ nhân chẳng phải luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338615/quyen-7-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.