Kiếm ra khỏi võ phát ra tiếng "keng" thanh thúy, khiến rất nhiều quỷ quái rụt cổ tất cả nhìn sang hướng người đàn ông tai mèo, thấy y ngồi không nhúc nhích, tất cả đều hưng phấn cười ha ha, sau đó, tất cả như sương mù, chậm rãi tan đi.
"Chúc các ngươi chơi vui vẻ." Người đàn ông tai mèo lạnh lùng cười, "Đúng rồi, kỳ thực trò chơi rất đơn giản, như trò mèo bắt chuột, đừng để họ tìm thấy ngươi là được." Thời điểm y nói câu này rõ ràng mang theo ý châm chọc, trong đôi mắt xinh đẹp là cơn giận dữ, từng câu từng chữ đều là nói với Hoàng Phủ Thần kia, lập tức búng ngón tay, cũng chậm rãi tan biến trong không khí.
Chỉ còn sáu người họ, đứng ở đại sảnh.
"Trời đất ơi...... " Chu Ngạn Phi nhỏ giọng líu ríu, khiếp sợ nhìn đại sảnh đã không còn một bóng người, cẩn thận kéo ống tay áo hắn, "Anh..... A.....Ly ..... Em có phải đang nằm mơ không."
Bốn phía yên tĩnh đến có chút đáng sợ, Hoàng Phủ Thần nghiêng tai lắng nghe, thu hồi kiếm vào vỏ, Hoàng Phủ Lê cẩn thận kéo tay Chu Ngạn Phi ra hiệu im lặng, quay đầu hỏi Hoàng Phủ Thần: "Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
Hoàng Phủ Thần không trả lời, cau mày nhìn ba người còn lại kia: "Các cậu cảm thấy sao?"
"Họ cũng chưa đi xa, làm sao bây giờ, muốn trốn tới đâu?" Tên hóa trang thành Sói Xám kia vừa nói vừa liều mạng rút tóc giả của mình ra, đáng tiếc làm thế nào cũng rút không xong.
"Đừng rút, vô dụng." Hoàng Phủ Thần hơi nhíu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-co-su-chn/1338614/quyen-7-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.