11
Sự việc này đã gây ra chấn động lớn.
Phụ hoàng nghiêm khắc xử phạt Lý Thừa Ân, bắt hắn đóng cửa suy nghĩ về lỗi lầm của mình. Khi nào hắn đọc xong sách Thái phó yêu cầu mới được ra ngoài.
Còn mẫu hậu thì trừng phạt ta.
Ta quỳ ở bên ngoài tẩm điện, bà dùng sức tát ta một bạt tai: “Vì một tên thị vệ mà đánh đệ đệ, con ngày càng không biết phép tắc rồi.”
Ta che mặt, cười khẩy: “Nữ nhi lại cảm thấy mình ngày càng giống mẫu hậu, đều bảo vệ người ngoài, coi người thân như kẻ thù. Chắc chắn con là con ruột của mẫu hậu.”
Ta nhìn chằm chằm vẻ mặt bà ấy, cố gắng tìm ra manh mối nào đó.
Đáng tiếc, không có!
Chỉ là đột nhiên bà nổi giận đùng đùng: “Nghiệp chướng, ngươi dám chế giễu ta?”
“Nữ nhi không dám. Nữ nhi tự hào vì giống mẫu hậu.”
Bà chỉ vào mặt ta, quát lớn: “Cút! Cút về phủ công chúa của ngươi đi. Từ nay về sau, nếu không có lệnh triệu kiến thì không được bước chân vào cửa cung.”
Ta cố chịu đựng đầu gối tê mỏi, chậm rãi bước ra khỏi tẩm điện của mẫu hậu.
Triệu Đoan Hoa đuổi theo ta. Dưới ánh đèn của hoàng cung, gương mặt nàng ta trông đặc biệt dịu dàng. Triệu Đoan Hoa cười khúc khích: “Tỷ tỷ chật vật như thế, trông thật đáng yêu. Chi bằng để muội tiễn tỷ tỷ xuất cung nhé, muội sợ tỷ không sai bảo được người mở cửa cung.”
Nàng ta không giả vờ nữa.
Nàng ta bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuc-hat-cong-chua-canh-xua-lieu-co-con/3325978/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.