8
Ta quỳ gối, gục đầu xuống đất. Mặt đất lạnh lẽo khiến đầu óc ta tỉnh táo hơn.
Sự im lặng của phụ hoàng như tiếng trống vang vọng bên tai.
Một lúc lâu sau, phụ hoàng nói: “Trẫm chấp thuận.”
Người xưng “trẫm” với ta, mà không phải là “phụ hoàng”.
Đáng lẽ ta nên hiểu từ sớm.
Người trong hoàng tộc, cái gọi là tình thân cha con, mẹ con đều không vượt qua được đạo lý quân thần.
Ta khấu đầu tạ ơn, rồi từ từ lui ra ngoài.
Lúc ta bước chân ra khỏi cửa, giọng nói của phụ hoàng yếu ớt vang lên: “Nam Bình… đừng oán hận mẫu hậu của con.”
Ta im lặng trong chốc lát rồi trả lời: “Vâng!”
Ta dọn đến phủ công chúa, sau này sẽ không quay về nữa.
Không gặp thì xem như không quen biết.
Không gặp thì không cần yêu thương.
Không gặp thì không hận nữa.
Năm sau, ta tròn mười bảy tuổi. Những công chúa khác, mười bảy tuổi đã thành thân và sinh con, ta mười bảy tuổi vẫn chưa định thân.
Dường như mẫu hậu cũng quên mất chuyện này. Thay vào đó, người sắp xếp cho Triệu Đoan Hoa định thân với La Thần.
Lễ định thân rất hoành tráng. Ta không đi, trốn trong phủ công chúa uống rượu.
Song, có những kẻ cố tình không muốn ta dễ chịu.
Lý Thừa Trạch dẫn theo Lý Thừa Ân, La Thần, Triệu Đoan Hoa đến tận cửa. Bọn họ mời ta uống rượu.
Lý Thừa Trạch lạnh lùng nói: “Từ khi muội dọn vào phủ công chúa, tính tình ngày càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuc-hat-cong-chua-canh-xua-lieu-co-con/3325977/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.