Câu nói của Hải Băng như sét giữa trời quang. Khiến bản thân Dương Duy như vừa trúng tia sét nguy hiểm đó. Lồng ngực chẹn cứng không thở nổi. Máu như chảy ngược hết về tim làm trái tim người chiến sĩ vốn đập mạnh mẽ là thế tự nhiên có dấu hiệu tức muốn vỡ nát. Bàn chân loạng choạng. Cơ thể cao lớn đổ quật xuống đất nặng nề.
“Anh Duy!” Hải Băng hoảng hốt chạy vội lại đỡ người.
“Tránh ra!” Dương Duy gạt mạnh tay. Anh không cần ai chạm vào người anh cả. Anh đủ sức tự đứng dậy để đi tìm Ngọc Dao. Nơi lồng ngực lại truyền đến đau nhói. Đau do vết thương. Đau do hung tin.
Dương Duy ôm ngực. Gắng gượng đứng lên, ngả nghiêng đi về phòng Ngọc Dao. Lòng tha thiết cầu nguyện cô vẫn còn ở đó: “Ngọc Dao à, đừng bỏ đi nha!”
Bàn tay run run mở cửa. Đập vào mắt anh là chiếc giường lạnh. Đôi mắt mất mát hóa trống không nhìn bình dịch truyền cạn khô từ đời nào. Bàn tay lần sờ chăn ga, tất cả đều nguội lạnh thiếu vắng hơi người đã lâu.
“Ngọc Dao à, Ngọc Dao?” Dương Duy lết thân thể đang rướm máu lục từng căn phòng tìm người. Nhưng vô ích thôi! Chút hi vọng mong manh đó nhanh chóng bị sự thật đập vỡ vụn.
“Ngọc Dao!” Dương Duy đôi mắt ngập đầy bi thương, không tin vào sự thật, vẫn cố lục tìm từng ngõ ngách, liên tục gọi người. Máu ở ngực đã thấm ra lớp băng. Anh thì đang cố níu kéo chút hi vọng mong manh. Vậy mà, Hải Băng vẫn cố phá:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-yeu-chang-con-luu-luyen/3595318/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.