Thị trấn nhỏ.
Trạm y tế địa phương.
“Bác sĩ, anh làm ơn cứu người!”
Người đàn ông ôm Ngọc Dao hốt hoảng chạy vào trạm xá gọi bác sĩ.
Vị bác sĩ trưởng trạm đang nghỉ trưa khoác vội chiếc áo blouse trắng, nhanh nhẹn kiểm tra các chỉ số sinh tồn. Sau đó thăm khám thật kĩ các vết thương hở và hối cô y tá tiến hành xử lí, băng bó.
“Vợ anh đang mang thai lại kiệt sức, sốc nhiệt! Vết thương ở đầu không đáng ngại. Nặng nhất là hai bàn chân bị bỏng rách tứa thịt.”
Bác sĩ liếc nhìn người đàn ông qua đôi mắc kính, tò mò: “Anh bạo hành vợ đấy à?”
“Dạ?” Người đàn ông như vừa từ trên trời rơi xuống. Chẳng hiểu nổi ngôn ngữ của người phàm.
Vợ gì chứ? Còn bạo hành nữa?
“Dạ…” Anh tài định phân minh.
Lời còn chưa nói xong đã bị vị trưởng trạm cắt ngang: “Đàn ông có bận gì bận nhưng một khi vợ đã mang thai phải dành cho cô ấy ít thời gian. Bởi người phụ nữ trong giai đoạn này dễ bị trầm cảm.”
Anh ấy chỉ tay vào chiếc giường nơi Ngọc Dao đang truyền dich: “Đấy thấy chưa, vợ anh dường như có dấu hiệu của căn bệnh trầm cảm. Hay bị một cú sốc nào đó rất lớn về tinh thần. Ví dụ như phát hiện chồng lừa dối nuôi tiểu tam, hay chồng mang tiền cho nhân tình chẳng hạn. Anh phải để ý hành vi của mình và chăm sóc cô ấy nhiều hơn, giúp cổ ổn định tinh thần vượt qua giai đoạn bầu bí khó khăn!”
Tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-yeu-chang-con-luu-luyen/3595316/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.