Edit: Mi – Beta: Chi *****
Lâm Đường ham ngủ, lúc thức dậy, nếu không phải ăn cơm thì là bị người khác lén dụ lên giường, hoặc bị quỷ nam quấn lấy đòi chơi cùng như đứa trẻ. Cuộc sống ngày đêm điên đảo nên khi mở mắt nhìn thấy Dư Tắc, cậu còn ngỡ là mình đang mơ.
Dư Tắc đang nhìn cậu. Lâm Đường vươn tay chạm vào làn da lạnh băng của hắn, muộn màn phát hiện đây không phải là mơ.Cậu chậm rãi mở to mắt, vẻ mặt vui mừng thấy rõ: “Anh đã khỏe rồi à?”
Dư Tắc không trả lời, chỉ ngoài cửa sổ, thấp giọng nói: “Tối rồi, bảo bối.”
Lâm Đường ngây ra, không biết vì sao Dư Tắc lại nói câu này.
Trước khi Lâm Đường tỉnh giấc, Dư Tắc đã nhìn cậu thật lâu. Hắn không biết mình đã mất ý thức bao lâu, Lâm Đường dường như không còn gầy yếu như lúc trước, cũng không có vẻ ủ rũ vì hoảng sợ cả ngày lẫn đêm. Nhưng càng như thế, Dư Tắc lại càng cảm thấy đau lòng. Hắn không nói gì, chỉ cọ nhẹ môi lên má cậu.
Dư Tắc vuốt tóc Lâm Đường, hỏi một câu hắn vẫn luôn muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi: “Đường Đường, anh đưa em đến biệt thự, em có hận anh không?”
Lâm Đường hơi ngơ ngẩn, tựa như không hiểu sao người nọ lại thắc mắc vấn đề này. Cậu lắc đầu: “Sao có thể?”
Nhìn Lâm Đường, nhìn đôi mắt vẫn trong veo dù đã trải qua bao nhiêu đắng cay của cậu, Dư Tắc chợt cảm nhận được chút “con người” ngắn ngủi trong mình. Tựa như khi còn sống, hắn cảm nhận được vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928093/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.