Edit: Mi – Beta: Chi *****
Vì bị “ma đưa” nên Tiết Mục Mục và Kiều Phỉ mãi vẫn chưa thể xuống núi. Lúc được Chử Khang Ninh “mời” vào phòng, Tiết Mục Mục mới thở phào nhẹ nhõm một hơi: dù sống hay chết, cuối cùng cũng có kết quả rồi.
Nhìn Lâm Đường bị quỷ nam ôm vào lòng, cô bỗng có cảm giác “quả nhiên là thế”: “Chẳng biết nên nói cậu may mắn hay là bất hạnh nữa.” Nếu may thì đã không bị quỷ nhắm trúng, nhưng nếu bất hạnh thì đã không sống được đến giờ. Đúng là vận số vừa may vừa rủi.
Lâm Đường nhìn Tiết Mục Mục bằng ánh mắt mờ mịt, do dự một lát mới lên tiếng: “Bọn họ bảo cậu muốn xuống núi.”
Tiết Mục Mục gật đầu: “Đúng.” Tuy là đạo sĩ, nhưng đối diện với một đám quỷ, cô lại chẳng sợ hãi chút nào, thậm chí còn thản nhiên kéo ghế dựa, ngồi xuống: “Mục đích không đạt được, phải rời đi thôi.”
Nhìn Lâm Đường, cô không khỏi nhếch môi cười khẩy: “Hay là cậu đại từ đại bi, tặng đứa bé cậu sinh ra cho tôi?”
Đối diện với một Tiết Mục Mục hoàn toàn xa lạ, Lâm Đường trợn tròn mắt: “… Cậu muốn con bé để làm gì?”
Tiết Mục Mục nhìn chằm chằm người nọ trong chốc lát: “Luyện bùa. Thuần hóa. Tóm lại đều để mạnh hơn. Nhưng tôi nghĩ cậu sẽ không hiểu được suy nghĩ của những người như tôi.”
Lâm Đường thật sự không hiểu nổi, mím môi một lát mới hỏi: “Quản Trạch Thành… là do cậu giết à?”
Ở trong căn biệt thự hỗn loạn này lâu như vậy, Tiết Mục Mục gần như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928092/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.