Edit: Mi – Beta: Chi *****
Khóc mệt, Lâm Đường nằm bẹp trong lòng quỷ nam. Bên kia, Dư Tắc rất khó giải quyết. Nếu đơn giản là giết chết, Chử Khang Ninh có thể xử lý rất nhanh, nhưng Lâm Đường một mực muốn hắn cứu người.
Bó tay bó chân đi cứu một kẻ mình ghét cay ghét đắng, điều này khiến Chử Khang Ninh vô cùng khó chịu. Nhưng hắn chẳng còn cách nào, nếu Dư Tắc thật sự chết ở đây hoặc biến thành quái vật không còn lý trí, chỉ sợ Lâm Đường sẽ đau lòng.
Chử Khang Ninh hận không thể nuốt sống Dư Tắc, song giờ chỉ đành dùng dây trói tạm đối phương lại. Nhưng Dư Tắc không tỉnh táo, càng bị trói lại càng có xu hướng phát cuồng.
Sau khi điều khiển thêm dây leo tới trói chặt Dư Tắc, hắn bèn thu tay không can thiệp nữa. Nhưng vừa quay đầu, thấy Lâm Đường nằm trong lòng em trai, tâm trạng hắn lại càng tồi tệ hơn. Hắn thầm nghĩ: thật là ghê tởm.
Chử Khang Ninh thì thào tự nhủ: “Chử An Nhạc, đến mày mà cũng có tên. Tao thích, mày cũng thích, mày cứ nhất quyết phải tranh giành với tao, cái gì cũng muốn tranh giành với tao.” Tuy trong lòng cảm thấy cực kỳ ghê tởm, nhưng khi tới trước mặt Lâm Đường, hắn đã điều chỉnh tốt sắc mặt mình, một mực lo lắng vươn tay xoa nhẹ gương mặt đẫm nước mắt của cậu: “Đường Đường, sao vậy? Khó chịu chỗ nào?”
Chử Khang Ninh muốn kéo Lâm Đường ra khỏi vòng tay của quỷ nam, song đối phương lại ôm chặt cậu hệt như chó con giữ đồ ăn vậy. Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928084/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.