Dư Tắc không buông tay, nhưng Chử Khang Ninh đã vội kéo Lâm Đường ra khỏi vòng tay hắn.
Dư Tắc như kẻ mất hồn. Hắn kinh ngạc nhìn gương mặt đẫm lệ của Lâm Đường, rồi lại trơ mắt nhìn cậu bị kéo ra xa. Lòng thầm nhủ có thể giữ cậu lại, nhưng cơ thể hắn lại cứng đơ ra chẳng rõ lí do. Chử Khang Ninh rất biết ăn nói, chỉ đôi ba câu đã vạch trần những điều hắn chôn giấu bấy lâu. Đúng vậy, Dư Tắc cũng hiểu mình vô dụng. Lúc chết hắn đã nghĩ, nếu mình không vô dụng như vậy thì Lâm Đường đâu cần cầu xin con quỷ kia tha cho mình, càng không phải chứng kiến cậu bị kẻ khác hành hạ và lăng nhục.
Điều này gần như đã thành chấp niệm của hắn rồi.
Nhưng mà… Dư Tắc bỗng nắm lấy cổ tay còn lại của Lâm Đường. Hắn thở dốc thật nặng nề, ánh mắt đã hơi mờ mịt: “Không đúng, mày nói sai rồi… Em ấy không khóc vì tao, mà vì chúng mày, chính chúng mày đã ép buộc em ấy.” Lúc chết không rơi lệ, thành quỷ cũng chẳng rớt giọt nước mắt nào, nhưng giờ Dư Tắc lại trào huyết lệ. Hắn kích động đến run cả người, đôi con ngươi màu đen nở to cắn nuốt toàn bộ tròng trắng: “Là chúng mày, sao chúng mày có thể đối xử với em ấy như vậy?”
Chử Khang Ninh bị câu nói của Dư Tắc làm cho giật mình. Ngay sau đó, hắn lập tức kéo Lâm Đường cùng lui về sau mấy bước. Lâm Đường còn muốn vươn tay về phía Dư Tắc, nhưng Chử Khang Ninh nhanh chóng cản lại: “Đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928083/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.