Tấn công không thành, Chử Khang Ninh tiếc nuối thở dài. Hắn nhìn Chu Trần Dật bằng ánh mắt thâm sâu, trào phúng: “Y như con chuột, rất biết giấu mình.”
Sắc mặt Chu Trần Dật bỗng nhiên sa sầm xuống. Hắn nhìn Chử Khang Ninh ở cách đó không xa, lại ngó sang Dư Tắc đang đứng ngay bên cạnh người nọ, vẻ mặt có phần quái dị: “Sao chúng mày lại đi chung?” Mà không hề đánh nhau.
Thấy Dư Tắc, Lâm Đường lập tức giãy dụa ngay trên tay Chu Trần Dật, song lại bị đối phương bóp mông giữ lại. Chu Trần Dật vừa véo mông cậu, vừa nhíu mày: “Nếu đã đến rồi, vậy tranh thủ nói cho rõ ràng đi.”
Dư Tắc đen mặt: “Chẳng có gì để nói, trả Lâm Đường lại cho tao.”
Chu Trần Dật nhéo mông Lâm Đường: “Lâm Đường, cậu nói đi, cậu muốn theo tôi hay là cậu ta.”
Lâm Đường liếc Dư Tắc rồi lại nhìn Chu Trần Dật, cuống đến suýt khóc: “Chu Trần Dật…”
Chu Trần Dật cười lạnh: “Nói đi, cậu chọn tôi hay chọn nó?” Nhìn dáng vẻ sợ sệt không dám đối mặt của người trong ngực, hắn lại càng giận dữ: “Lúc cần thì chọn tôi, không cần nữa thì lập tức đá văng tôi à?”
Lâm Đường sợ đến trợn tròn mắt, co hai tay trước ngực: “Tôi, tôi không như thế…”
“Cậu không như thế?” Chu Trần Dật hỏi lại: “Lần đầu tiên lên giường, là tôi ép hay do cậu chủ động?”
Lâm Đường sợ tái cả mặt, nhanh chóng quan sát sắc mặt Dư Tắc. Chu Trần Dật nắm cằm buộc cậu quay đầu lại: “Đừng nhìn cậu ta nữa, có gì để nhìn đâu! Chuyện cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928081/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.