Edit: Mi – Beta: Chi *****
Còn chưa cãi được câu nào, Lâm Đường đã bị một loạt lý lẽ trước sau của Chu Trần Dật làm cho choáng váng. Đã thế, nói xong đối phương còn cố tình gặng hỏi: “Về sau gặp Dư Tắc, cậu đã biết phải nói gì chưa?”
“…” Lâm Đường quay đầu sang chỗ khác một cách mất tự nhiên, lảng tránh: “Tôi đói, cậu kiếm đồ ăn cho tôi được không?”
Chu Trần Dật tỉnh bơ nhìn cậu trong chốc lát, cuối cùng kéo ngăn tủ gỗ ở ngay cạnh đó ra: “Đây.”
Nhìn ngăn tủ nhét đầy thực phẩm, Lâm Đường không khỏi sửng sốt, lại nghe Chu Trần Dật lạnh lùng mở miệng: “Cậu muốn dụ tôi ra ngoài à? Cậu nghĩ tôi là thằng ngu sao? Lần trước cậu…” Ngừng một lát, hắn nhanh chóng sửa lời: “Được rồi, không nhắc đến chuyện lần trước nữa. Giờ cậu lại muốn lừa tôi ra ngoài, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”
Lâm Đường giả chết không lên tiếng. Chu Trần Dật nhìn chằm chằm vào mặt cậu, cười lạnh: “Sao, không đi theo tôi, tức là cậu muốn ở lại biệt thự để sinh con à?”
Lâm Đường giương mắt nhìn Chu Trần Dật rồi lại vội vã cúi đầu. Cậu xoắn vặn ngón tay, giọng nói cũng rất nhỏ: “Đi theo cậu, là đi đâu?”
Chu Trần Dật nhận ra người nọ lại muốn thăm dò mình. Hắn định hỏi rốt cuộc cậu có ý thức được khi nói dối, trông cậu vụng về đến mức nào không, nhưng cuối cùng vẫn quyết định nhịn xuống. Hắn không muốn vòng vo nữa, dứt khoát nói: “Đầu tiên tôi sẽ đưa cậu về nhà gặp ba mẹ kiếp này của tôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928080/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.