Lâm Đường thay đổi sắc mặt: “Làm hòa?” Cậu nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn nổi, hỏi ra thành tiếng: “Chúng ta hòa hợp khi nào?”
Nghe vậy, Chu Trần Dật cũng biến sắc. Lâm Đường vẫn luôn tỉ mỉ quan sát hắn, thấy thái độ của hắn thay đổi bèn vội vã mở miệng: “Tôi biết rồi, cậu muốn nói chúng ta vẫn là bạn bè, đúng không?” Cậu liếm môi, hơi căng thẳng: “Được, vậy, chúng ta làm hòa.”
Sắc mặt Chu Trần Dật rất khó coi: “Cậu có ý gì? Muốn phủi sạch quan hệ với tôi à?”
Lâm Đường nâng mắt nhìn người nọ, bắt đầu luống cuống: “Chúng, chúng ta thì có quan hệ gì?”
Chu Trần Dật không khỏi cười lạnh: “Những lời đã nói lúc ngủ với tôi, cậu quên cả rồi sao! Giờ không muốn thừa nhận nữa? Cậu mơ đẹp thế!”
Lời nói của Chu Trần Dật khiến Lâm Đường ngẩn ra. Cậu sửng sốt trong chốc lát mới run rẩy, nói năng cũng dần lộn xộn: “Tôi, tôi ngủ cậu? Lúc nào, rõ ràng là cậu…”
Chu Trần Dật bình tĩnh nhìn Lâm Đường. Cậu càng kích động, hắn lại càng điềm tĩnh, giọng điệu cũng có vẻ sinh sự: “Chẳng lẽ tôi nói sai à? Lần đầu chúng ta lên giường, không phải cậu quyến rũ tôi sao? Là cậu nắm tay tôi, đòi hôn tôi, nói thích tôi. Lời cậu đã nói, việc cậu đã làm, lẽ nào bây giờ cậu không chịu nhận?”
Lâm Đường trợn tròn mắt, không thể ngờ Chu Trần Dật lại dám đổi trắng thay đen: “Cậu, cậu nói bậy!”
Chu Trần Dật nhếch môi: “Tôi nói bậy? Tôi nói bậy câu nào? Muốn tôi giúp cậu hồi tưởng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928078/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.