Nghe Chu Trần Dật nói xong, Lâm Đường càng lộ rõ vẻ hoảng sợ: “Sao, sao cậu lại ở trong này… Bọn họ đâu?”
Chu Trần Dật nhìn Lâm Đường, chớp mắt, trả lời câu hỏi của cậu một cách vô cùng bình thản: “Trận pháp và chút thủ thuật để che mắt thôi, có lẽ bọn họ sẽ bị bao vây một lúc.” Hắn ngừng một lát, nói tiếp: “Còn gì nữa không? Cậu không có chuyện gì muốn hỏi tôi sao, tôi sẽ không nói dối đâu.”
Mặt Lâm Đường trắng bệch, cậu không nói gì, run rẩy rời mắt, không dám nhìn Chu Trần Dật. Trong khi đó, Chu Trần Dật lại như rất muốn được cậu hỏi: “Cậu không hỏi thật sao? Cậu không tò mò rốt cuộc thân phận của tôi là gì, rồi vì sao tôi lại muốn tới biệt thự này ư?”
Lâm Đường run rẩy nhìn hắn rồi lại liếc sang hướng khác. Cậu thở gấp, tay chống lên vách gỗ, không dám nói quá lớn: “Không hỏi, tôi không tò mò.”
Chu Trần Dật nhếch môi, hơi nhíu mày rồi bất ngờ đi về phía cậu. Lâm Đường hoảng hốt kêu lên, lại bị Chu Trần Dật nắm lấy cánh tay: “Sao cậu không hỏi? Không phải cậu vẫn luôn muốn biết sao?”
Lâm Đường muốn giật tay ra khỏi tay Chu Trần Dật, cậu sợ tới mức mặt mày tái nhợt, môi run rẩy: “Tôi… hiện giờ tôi không muốn biết.” Cậu đã biết chuyện Chu Trần Dật đến biệt thự để lấy mạng mình từ chỗ Chử Khang Ninh, giờ nào dám hỏi nữa chứ!
Lâm Đường không hỏi, Chu Trần Dật lại càng tức giận. Hắn nhìn Lâm Đường đang run sợ, nói: “Cậu không hỏi, vậy tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928077/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.