Mặt trời vừa lấp ló, Dư Tắc như bị gió thổi tan vào không khí.
Lâm Đường ngồi trên mặt cỏ lau nước mắt. Một lúc sau, cậu chậm rãi đứng lên, đỡ phần bụng mang thai dị dạng của mình, cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Lâm Đường vịn thân cây để về biệt thự nhưng lại không muốn trở về quá nhanh. Cậu còn chưa nghĩ ra nên lấp liếm với Chu Trần Dật thế nào. Cậu lừa gạt Chu Trần Dật, chắc chắn đối phương sẽ xử lý cậu.
Ban ngày, ánh mặt trời dần trở nên ấm áp, song Lâm Đường lại cảm thấy cơ thể mình lạnh lẽo hơn. Cậu nện bước rất chậm, vừa đi vừa uể oải dựa vào thân cây để lấy hơi.
Bất thình lình, Lâm Đường đụng trúng một người.
Không cần ngẩng đầu cậu cũng biết người nọ là quỷ nam, vì cậu nhìn thấy những chiếc móng đen trên bàn tay trắng đến xanh xao của hắn. Đáng lẽ phải sợ hãi, đáng lẽ phải bỏ trốn, nhưng lúc này, Lâm Đường chẳng có chút sức lực nào. Cậu mỏi mệt dựa vào một thân cây, chậm rãi trượt xuống, ngồi bệt trên nền đất.
Lâm Đường vuốt cái bụng nhô lên của mình, khóc không ra tiếng. Cậu co người lại, vừa khóc vừa co. Vì biết có chạy cũng không thoát được nên cậu chẳng buồn giãy dụa vô nghĩa trước mặt quỷ nam nữa.
Quỷ nam chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt Lâm Đường. Lâm Đường nâng đôi mắt đẫm lệ đến mông lung lên nhìn hắn, chỉ thấy quỷ nam như kẻ mất hồn. Hắn nói: “Em không thích anh, em không hề thích anh.”
Quỷ nam vươn tay muốn sờ mặt Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928059/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.