Dư Tắc bỗng nhận ra mình không thể giữ Lâm Đường lại trên núi được. Hắn không thể để cậu ở bên mình như trong tưởng tượng, vì hắn phát hiện mình cũng là quỷ, cũng sẽ đột nhiên mất đi lý trí trở thành một con quái vật điên cuồng. Hắn không thể đảm bảo mình sẽ không thương tổn cậu.
Nhưng cùng lúc đó, Dư Tắc hiểu thấu sự ích kỷ đáng chết của bản thân, hắn không muốn để Lâm Đường rời xa mình. Có lẽ vì đã biến thành quỷ và Lâm Đường đã thành chấp niệm, nên hắn càng không thể vứt bỏ chấp niệm trói cậu bên mình. Đây là lý do quỷ ma tồn tại.
Lâm Đường không biết Dư Tắc đang nghĩ gì, lo lắng nhìn hắn, sợ hắn lại có gì đó không ổn: “Cậu không sao chứ? Vừa rồi cậu bỗng thật kỳ quái…” Tựa như đột nhiên không nhìn thấy tôi nữa vậy.
Dư Tắc nâng mặt Lâm Đường lên, hỏi: “Đường Đường, cậu thích tôi, đúng không?”
Mặt Lâm Đường tái nhợt, trông vừa đáng thương lại vừa đáng yêu. Cậu e thẹn gật đầu: “… Chúng ta đang hẹn hò mà?” Lâm Đường không do dự chút nào, Dư Tắc tốt với cậu như thế, thậm chí còn chết vì cậu, sao cậu có thể không thích hắn được.
Dư Tắc nghe được đáp án bản thân mong muốn, bắt đầu nói với Lâm Đường kế hoạch của mình: “Cậu đi tìm Chu Trần Dật, nói tôi đã tìm được thi cốt cậu ta giấu dưới hồ, bảo ban ngày cậu ta phải bảo vệ cậu, nếu không tôi sẽ tiêu hủy thi cốt của cậu ta.”
Mặt Lâm Đường càng thêm tái: “Cậu thì sao? Giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928058/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.