Chử Khang Ninh nhìn theo động tác của Lâm Đường không chớp mắt, khiến cậu cảm thấy mình đã biến thành một loài động vật được bày trong triển lãm. Tay nắm vạt áo sơ mi, trước ánh nhìn chăm chú của đối phương, cậu chậm rãi cởi nó ra.
Chiếc sơ mi quá khổ bị cởi ra, trên người Lâm Đường chỉ còn lại một chiếc quần lót tứ giác màu trắng. Cậu xấu hổ co chân trước ngực, hòng che chắn một phần thân thể.
Chử Khang Ninh nhìn chiếc quần lót trắng của Lâm Đường, bỗng nở nụ cười: “Cậu tự mua đấy à? Thật đáng yêu.” Hắn nghiêng người dùng ngón trỏ câu cạp quần ra rồi lập tức thả tay để nó bắn trở về, nụ cười trên môi càng rõ nét: “Là quần lót cũ.”
Lâm Đường lập tức giữ chặt cạp quần, hơi ngẩng đầu nhìn Chử Khang Ninh bằng ánh mắt đầy bất an.
Chử Khang Ninh vẫn cười hết sức ôn hòa, nhưng Lâm Đường sẽ không nghĩ hắn là một người lương thiện và tốt bụng nữa. Chử Khang Ninh tươi cười còn khó đoán hơn cả Chu Trần Dật vẻ mặt vô cảm. Theo lý thuyết… Chử Khang Ninh sẽ ghét cậu, nhưng mà hắn…
Trên người Lâm Đường có rất nhiều dấu vết tình ái, cũ mới chồng chéo lên nhau, trông đẹp một cách yếu ớt và đầy mời gọi. Chử Khang Ninh chỉ nhìn thoáng qua những dấu vết này rồi lập tức rời mắt đi như không hề để ý.
Hắn chậm rãi cúi người, ghé sát vào cơ thể Lâm Đường. Đối mặt với cảm giác áp bức ngày một tới gần này, Lâm Đường tái mặt nằm vật xuống giường. Mắt cậu long
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928034/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.