Lâm Đường bị Chử Khang Ninh dọa đến vã đầy mồ hôi lạnh. Chử Khang Ninh lại chậm rãi đứng thẳng lên, tươi cười, hỏi: “Sao lại ngủ rồi?” Hắn chỉ vào bát đũa ở tủ đầu giường, nói: “Nhanh ăn cơm đi.”
Lâm Đường không muốn ăn nhưng lại rất đói bụng. Cậu bưng bát lên, chết lặng và từng miếng một.
Chử Khang Ninh nhìn người nọ trong chốc lát, như chợt nhận ra điều gì, “a” một tiếng, bảo: “Tôi phải đút cho cậu, đúng không?” Dứt lời, hắn bước lên định lấy cái bát trong tay Lâm Đường.
Lâm Đường rụt về phía sau, sợ hãi nhìn Chử Khang Ninh: “Không cần, tôi tự ăn được…”
Chử Khang Ninh vẫn mỉm cười, nghe vậy thì rút tay về: “Thế à?” Hắn không cưỡng ép, đứng một bên nhìn Lâm Đường ăn hết bát cơm.
Lâm Đường thả cái bát không về chỗ cũ, vặn ngón tay, mở miệng thăm dò Chử Khang Ninh: “Bụng, bụng tôi lúc nào mới khỏi?”
Giường đệm đột nhiên lún xuống, Chử Khang Ninh đã ngồi bên cạnh Lâm Đường, khoác tay lên vai cậu. Lâm Đường cảm thấy những chỗ người nọ chạm vào đang nổi da gà, nhưng cậu vẫn nhẫn nhịn không hề động đậy. Sau đó, cậu nghe Chử Khang Ninh nhẹ giọng nói bên tai mình: “Nhanh lắm, sao vậy?”
Chử Khang Ninh dán tới quá gần, Lâm Đường không yên lòng cho lắm: “… Không có gì.” Nghĩ đến những lời cô bé trong mơ đã nói với mình, tim Lâm Đường đập thật nhanh.
Chử Khang Ninh bỗng nghiêng người, gần như dán sát vào cơ thể cậu, đặt một tay lên ngực cậu. Khi nói chuyện, hơi lạnh từ miệng hắn phả thẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928033/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.