Dưới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của quỷ nam, Lâm Đường vừa khóc vừa nhét cơm vào miệng. Cậu cảm thấy mình như một tên tử tù đang ăn bữa cơm cuối cùng, ăn được vài miếng liền không thể nuốt trôi được nữa.
Quỷ nam hung dữ đập tay lên bàn: “Ăn cho xong đi!”
Lâm Đường sợ run cầm cập, lại cầm đũa lên và cơm. Cậu quả thật đói sắp chết rồi, hơn nữa sức ăn của cậu hiện giờ cũng rất kỳ lạ. Ăn xong lượng cơm dành cho ba người đàn ông trưởng thành bình thường, Lâm Đường mới đặt bát xuống. Hai chân cậu cuộn tròn, nấc cụt một cái dưới ánh mắt âm u của quỷ nam. Cậu không dám nhìn mặt quỷ nam nhưng vẫn tò mò không biết hắn đang có biểu cảm gì, vậy nên chỉ lén liếc mắt nhìn hắn.
Quỷ nam thấy thế thì “hừ” một tiếng đầy lạnh lùng, Lâm Đường lập tức rụt cả người lại.
Mắt quỷ nam quét một lượt trên người Lâm Đường. Những dấu vết xanh tím trên người cậu khiến hắn tức đến mức huyệt thái dương giật giật. Càng tức, hắn lại càng cười một cách hết sức kỳ quặc: “Được lắm, cậu thì giỏi rồi. Là do tôi coi thường cậu.”
Lâm Đường sợ gần chết, cậu không dám tiến lên, chỉ biết ôm lấy cánh tay mình, run rẩy mở miệng: “Tôi sai rồi, tôi không dám…”
Quỷ nam vươn tay nắm lấy cánh tay cậu, cả người Lâm Đường như bị điện giật, sợ đến bụng co rút. Hai mắt giàn giụa nước mắt, Lâm Đường thử ôm lấy tay quỷ nam cầu xin tha thứ: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi sai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928006/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.