Chu Trần Dật không chỉ làm một lần. Đến cuối cùng, Lâm Đường không thể ôm nổi chân mình nữa. Cậu sợ hãi ôm lấy cánh tay Chu Trần Dật, vừa khóc vừa hứa hẹn lần sau nhất định sẽ nghe lời, nhưng Chu Trần Dật chỉ lạnh lùng bắn vào trong người cậu, không nói một lời.
Đến khi làm đến lần thứ ba, Lâm Đường đã không còn chút sức lực nào. Cậu vừa đói vừa mệt, chỉ biết dùng chút sức lực cuối cùng cầm tay Chu Trần Dật.
Lâm Đường dường như chỉ còn lại chút ý thức. Chu Trần Dật thấy cậu đã mệt đến mức hai mí mắt sắp dính vào nhau mà miệng vẫn đang thì thầm gì đó, bèn ghé sát lại. Hắn nghe thấy cậu lẩm bẩm: “Đừng bỏ lại tôi…”
Hàng mi của Chu Trần Dật khẽ run, hắn ngồi thẳng dậy, cúi đầu nhìn gương mặt Lâm Đường, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Lâm Đường bị đói đến tỉnh. Cậu chưa từng đói đến vậy, tứ chi bủn rủn đến mức không thể cử động, trong bụng như có thứ gì đó đang càn quấy, cắn nuốt máu thịt cậu, đến nỗi hít thở cũng trở thành một việc vô cùng hao tổn sức lực.
Trong phòng, ngoài Lâm Đường thì không có lấy một bóng người. Cậu há miệng muốn nói chuyện, nhưng cuối cùng chỉ phát ra được vài tiếng “a a”. Lưng cậu đổ mồ hôi lạnh: Chu Trần Dật đâu? Hắn đi chưa?
Lâm Đường ngửa mặt nằm trên giường, bởi vì không có khái niệm về thời gian nên cậu cũng không biết mình đã nằm bao lâu. Từ sau khi cậu tỉnh lại, Chu Trần Dật chưa từng xuất hiện. Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928005/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.