Lâm Đường bỗng hơi sợ hãi, vội vàng rụt bàn tay đang tóm cánh tay Chu Trần Dật về, mặt lộ vẻ không tin tưởng lắm.
Tay phải của Chu Trần Dật còn đang đặt trên cổ Lâm Đường, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve động mạch lờ mờ trên cổ cậu. Hắn nhìn cánh tay vừa bị người nọ buông ra, thản nhiên hỏi: “Sao vậy?”
Lâm Đường nuốt nước miếng theo bản năng, đây là biểu hiện khi cậu căng thẳng. Chẳng biết có phải ảo giác hay không mà cậu cứ cảm thấy Chu Trần Dật hơi kỳ quái. Đối diện với ánh mắt dò xét của người kia, cậu do dự một lát rồi mở miệng: “Chúng ta ra ngoài như thế nào? Cậu có biết không?”
Chu Trần Dật rút bàn tay đang đặt trên cổ Lâm Đường về, giọng điệu rất thản nhiên: “À, vô tình tìm được cách thoát ra thôi. Sáng mai sương mù bao quanh biệt thự sẽ tan đi, lúc đó chúng ta có thể ra ngoài.”
Người kia không giống như đang nói dối, nhưng càng nhìn gương mặt bình tĩnh đến dị thường của hắn, Lâm Đường càng căng thẳng. Cậu tóm chặt chăn trên người, thầm nghĩ sao Chu Trần Dật lại biết? Còn nữa, vì sao những người khác đều chết, chỉ có mình hắn sống?
Hình như Dư Tắc đã từng nói Chu Trần Dật không phải người tốt, cậu có thể tin tưởng đối phương không?
Lâm Đường im lặng bọc chăn cuộn mình ở góc phòng. Nhìn lồng ngực người kia nhấp nhô theo từng nhịp thở, lại nhìn bóng hắn hắt xuống khi đứng dưới ánh đèn, cậu mới bớt hoài nghi đôi chút. Dù sao Chu Trần Dật cũng là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928001/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.