Lâm Đường chỉ thử vặn tay nắm cửa, không ngờ cánh cửa đáng lẽ đang bị khóa lại có thể mở ra. Sau cánh cửa chính là gương mặt bình tĩnh của Chu Trần Dật.
Trực giác sắc bén giúp cậu lập tức nhận ra có gì đó không thích hợp, nhưng ngay sau đó, cảm giác ấy đã bị vui sướng lớn lao đè bẹp. Cậu không hề e ngại, bổ nhào lên người Chu Trần Dật: “Chu Trần Dật, Chu Trần Dật…”
Để người nọ ôm một lát, Chu Trần Dật mới đặt tay lên tâm lưng trần trụi của đối phương: “Ừ, tôi đây.” Hắn ngừng một lát rồi hỏi: “Cậu có khỏe không?”
Nghiêm túc mà nói, cơ thể Lâm Đường không có thương tổn gì, chỉ là hoảng sợ quá độ mà thôi. Cậu vừa vịn vai Chu Trần Dật nhìn ra bên ngoài, vừa hoảng hốt quan sát xung quanh: “Chúng ta đi đi, nhanh chóng rời khỏi nơi này!”
Chu Trần Dật bị động tác của người kia làm cho chao đảo, lùi về phía sau mấy bước mới ổn định được cơ thể. Hắn giữ chặt cánh tay Lâm Đường, cúi đầu nhìn cậu, nói: “Không sao, tạm thời hắn sẽ không trở về.”
Lâm Đường ngơ ngác nhìn gương mặt bình tĩnh đến lạ lùng của Chu Trần Dật, nhận ra hắn đang nói về quỷ nam. Nhưng… làm sao hắn biết được?
Chu Trần Dật nắm tay Lâm Đường, dắt cậu ra ngoài. Lâm Đường vớ tạm một chiếc chăn che lên thân thể. Cậu đạp từng bước chân trần trên hành lang, giọng điệu cũng mang theo vài phần do dự: “Chúng ta đi đâu thế, có tìm những người khác không?”
Bước chân Chu Trần Dật thoáng dừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928000/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.