“Cậu ấy nói có người nhét rắn và dây vào mông cậu ấy, mày à?”
“Không phải tao.”
Lúc Lâm Đường tỉnh lại khỏi cơn mê, Dư Tắc đang đứng bên giường nói chuyện với Chu Trần Dật. Thấy cậu mở mắt, hắn bèn im bặt, đặt tay lên trán cậu, hỏi: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Lâm Đường ngơ ngác nhìn hắn, không gật đầu, hồi lâu mới mở miệng gọi một tiếng rõ ràng: “Dư Tắc.”
Dư Tắc gật đầu: “Tôi đây, cậu có nhớ đã xảy ra chuyện gì không?”
Đồng tử trong mắt Lâm Đường co rút lại, cơ thể cũng run lên, ký ức khủng bố làm người ta sợ đến buồn nôn lan tràn khắp não bộ. Cậu run rẩy vươn tay ôm chặt thắt lưng Dư Tắc: “Có, có quỷ…” Cậu nhớ là Dư Tắc đã cứu mình, nhất thời vô thức coi đối phương như cọng rơm cứu mạng mà ôm thật chặt.
Sức Lâm Đường vốn không lớn, thế mà hiện giờ Dư Tắc lại bị cánh tay của cậu ôm đến hơi khó chịu. Nhưng hắn không gỡ tay đối phương ra, còn vỗ lưng cậu, nhẹ nhàng bảo: “Không phải sợ, cậu từ từ nói đi.”
Lâm Đường dùng đủ loại lời điên ý loạn để kể lại chuyện mình gặp quỷ. Nhưng lúc nói đến đoạn quỷ nam kia muốn xâm phạm mình, cậu bỗng nghẹn lại. Mà Dư Tắc, căn cứ vào chi tiết rắn cùng dây trước đó, đại khái đã đoán được chuyện gì, sắc mặt hắn không khỏi lạnh đi: “Cậu bảo là căn biệt thự này thật sự có quỷ, còn là một quỷ nam.”
Nghe giọng điệu của Dư Tắc, Lâm Đường nghĩ đối phương không tin lời mình, lập tức ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/242861/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.