Lúc Dư Tắc tìm được Lâm Đường, cậu đang phơi mông ngoài không khí, bên dưới còn có một bãi chất lỏng màu vàng. Mà bản thân Lâm Đường dường như đã ngất đi, đang nằm trên mặt đất không hề nhúc nhích.
Dư Tắc biến sắc, nhanh chân bước tới, ngồi xổm xuống, lay bả vai người nọ: “Này, cậu làm sao thế?”
Lâm Đường ngây ngốc, hai mắt dại ra, nói chuyện cũng lắp bắp như trẻ lên ba: “Cứu, cứu… Quỷ…”
Dư Tắc nhướng mày, vươn tay bế ngang Lâm Đường lên, không đánh tiếng với những người còn lại đã lập tức mang cậu về gian phòng ở lầu hai. Hắn bế Lâm Đường vào phòng tắm. Lúc nước ấm xối lên cơ thể, Lâm Đường mới như sống lại. Cậu đột nhiên ôm lấy chân Dư Tắc, hai mắt mở to, lệ nóng dàn dụa trào ra, vẻ sợ hãi hiện rõ trên gương mặt: “Hu… hu hu… hu, hu hu…”
Quần Dư Tắc bị nước trên người Lâm Đường thấm ướt, hắn dùng cái tay đang rảnh nắm lấy cánh tay người nọ, nói: “Bình tĩnh một chút, từ từ nói.”
Lâm Đường căn bản không bình tĩnh nổi. Cậu há hốc miệng “a a” hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình. Hai mắt sưng lên vì khóc, cậu kéo tay Dư Tắc xuống mông mình: “Mông, mông…”
Dư Tắc như bị điện giật, sống lưng bất chợt tê rần. Hắn cố rụt tay về, ôm eo Lâm Đường, đặt cậu ngồi lên bồn rửa tay: “Mông làm sao?”
Lâm Đường ngồi trên bệ, hai chân dạng rộng ra. Cậu không nhìn Dư Tắc, chỉ cúi đầu dùng tay banh mông mình. Dư Tắc trợn mắt nhìn người nọ nhét ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/242860/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.