"Này, nằm đây làm gì thế?"
Thừa Hạo mơ mơ màng màng bị lay cho tỉnh, mới phát hiện không hiểu từ khi nào mình nằm trên sô pha ngủ quên mất, nhìn ra ngoài trời đã thấy tối thui.
"Tôi chờ Hứa Uý Ngự", vẫn là chưa tỉnh hẳn, nói theo quán tính.
"..... Là tôi đây."
Đập vào mắt cậu quả đúng là gương mặt đẹp như điêu khắc kia thật.
Thừa Hạo những muốn đứng lên nhưng vừa cố sức 1 chút lại vô lực ngã phịch xuống đất, ngủ lâu quá có điểm chân tay tê dại, huyết áp lên chưa kịp.
"Đứng lên." Uý Ngự đưa tay kéo cậu. Thừa Hạo nghiến răng nhìn hắn, dời ạ, cảm giác chân tay tê chồn bị đột ngột kéo đứng thẳng lên không khác gì có 1000 con kiến thi nhau đốt.
"Cậu chờ tôi làm gì?" Vừa đi ra thấy có bóng người nằm ngủ say sưa trên sô pha ở đại sảnh, không thể tượng tượng ra chính là cậu.
"Không nói gì tôi đi à." Uý Ngự làm bộ quay bước khiến Thừa Hạo vội nắm lấy góc áo hắn.
Hắn nhướng nhướng lông mày từ trên cao nhìn xuống Thừa Hạo.
"Tôi...... có việc nhờ anh..... Em trai tôi mất tích........"
"Ha? Loại án này đến phiên tôi giải quyết sao? Đồn cảnh sát đang chờ cậu tới đó."
"Thằng bé đi từ hôm qua đến giờ chưa về. Nó đi chưa đủ 48 tiếng, chưa có báo công an được."
"Vậy cậu khẩn trương cái gì?" Chết tiệt, hắn đứng thẳng lưng, thầm nghĩ nên quay về đi ngủ cho sướng thân, mất công đứng nói nhảm với thằng nhóc này.
"Chí Huyễn chưa bao giờ như thế, sợ không kịp giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-khong-yeu-2/93612/chuong-4.html