"Ê, con mèo nhỏ kia thế nào rồi?" Julian đang ngồi ăn đậu hoa* vừa mới mua, vui vẻ hỏi.
"Thế nào là thế nào, biết quái gì!" Trời ơi cái loại mềm mềm trắng trắng không rõ gốc tích kia mà cũng ăn được—-
"Gì? Chẳng phải mày vẫn phái người đi giám sát mèo con sao?" giọng điệu rõ vẻ hồn nhiên...
Úy Ngự chỉ hận không táng vào cái khuôn mặt giả ngô giả ngây kia 1 phát "Liên quan gì đến mày?"
"Gia cảnh thằng bé thật đáng thương, lại bị Hứa thiếu gia anh chặt 1 đường tài lộ, aizzz" Julian lắc lắc đầu, ra chiều thương cảm.
"Cút đê, muốn chết à?" Úy Ngự lớn tiếng quát, tiếp tục vùi đầu vào mớ văn kiện dày cộp đang giải quyết dở dang.
Đúng lúc này Trí Tấn bước vào, ghé tai Úy Ngự nói gì đó khiến mặt hắn đại biến rồi trầm giọng hỏi lại: "Anh biết phải làm gì chứ?"
"Người kia..."
"Đánh xong mang nộp cho cảnh sát. Còn thằng nhóc thì mang về đây cho tôi..."
*******************
Thừa Hạo ngồi trên giường quả thật đầu óc mờ mịt, trống rỗng không nghĩ nổi cái gì nữa. Người đàn ông tai to mặt lớn kia đang ở trong phòng tắm, hứng trí gào thét mấy bài hát thường được bọn say rượu ông ổng, thật khủng khiếp!
Làm sao mới giàu nổi đây?
Nghĩ tới chuyện lát nữa ông già mặt đầy sẹo lồi kia ra nhìn cậu đến chảy dãi, Thừa Hạo sợ run cả người.
Làm thế nào mà mọi chuyện lại đến nông nỗi này?
Thế là trước giờ chưa bao giờ cậu nảy ra cái ý tưởng này. Bữa trước bị 1 khách hàng ở quán rượu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-khong-yeu-2/93610/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.