Sắc mặt Tống Vân Tịch trắng bệch, cuống quít quay đầu lại nhìn.
Nghiêm Diệc Sâm miễn cưỡng mỉm cười với cô, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn Hướng Nam, thở dài: "Anh biết tại sao em lại không cho con gặp hắn, bởi vì Hướng Nam quá giống hắn!"
Những người từng gặp Hướng Nam đều nói Hướng Nam không giống hắn và Vân Tịch.
Nhưng từ lúc nhìn thấy Tống Bắc Thần, Nghiêm Diệc Sâm liền hiểu ra mọi chuyện.
Hai người này quá giống nhau!
Mặc dù là cháu trai trông giống cậu cũng là hiện tượng di truyền bình thường, nhưng... Tống Bắc Thần không phải cậu ruột của Hướng Nam. Chỉ còn một khả năng, Tống Bắc Thần chính là ba ruột của Hướng Nam.
Tống Vân Tịch trầm mặc một hồi rồi cắn môi nói: "Diệc Sâm, thực xin lỗi... Năm đó, lúc em phát hiện ra mình mang thai con của Bắc Thần, em lại không nỡ phá thai, nhưng nếu bị mọi người biết đây là con của Bắc Thần, nhất định bọn em sẽ phải gánh trên người tai tiếng cái loạn luân này... Em thì không sao cả, nhưng em sợ làm ảnh hưởng đến tương lai của Bắc Thần."
Nghiêm Diệc Sâm cầm bàn tay run rẩy của cô, ôn nhu nói: "Không sao! Em không cần phải xin lỗi anh, anh đã nói rồi, nếu chúng ta đã lựa chọn cách này để ở bên nhau thì anh sẽ không hỏi quá khứ của em."
Tống Vân Tịch cảm kích gật đầu: "Cảm ơn anh, Diệc Sâm."
Nghiêm Diệc Sâm cong môi cười, dịu dàng kéo cô dậy: "Đi! Chúng ta đi chụp xquang tủy! Bác sĩ nói, con trai chúng ta mắc bệnh bạch cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-cuong-lai/81733/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.