Tống Bắc Thần cong môi cười tà tứ: "Không phải cô rất yêu cái tên họ Nghiêm kia sao? Không phải cô nói hắn rất có bản lĩnh sao? Vậy bảo hắn tự đi điều tra đi!"
"Ha ha." Tống Vân Tịch im lặng, một lúc sau lại cười to, khiêu khích nói: "Đoạn ghi âm vừa rồi đã được tôi gửi đi. Mặc kệ là ai hại chồng tôi thì anh cũng phải giúp!"
"Cô đang uy hiếp tôi?" Ánh mắt Tống Bắc Thần hiện lên sự tức giận mãnh liệt, nhưng trên mặt vẫn là bộ dáng bất cần đời như cũ: "Muốn tôi giúp hắn cũng có thể, chỉ cần cô đồng ý làm tình nhân của tôi. Lúc nào tôi gọi cô đến thì cô phải đến!"
"Tống Bắc Thần!" Tuy Tống Vân Tịch đã làm bản thân thật bình tĩnh, nhưng vẫn bị hắn làm cho tức điên lên, cô cao giọng quát: "Tôi là chị gái của cậu! Cậu nói những lời này, chẳng lẽ không sợ bị trời phạt sao?"
Nói xong, tôi liền giơ tay đẩy mạnh vào ngực hắn. Nhưng lại bị Tống Bắc Thần bắt được. Hắn nắm chặt cổ tay cô, cười lạnh một tiếng: "A!Chị? Từ năm đó, lúc cô không biết liêm sỉ câu dẫn tôi thì cô đã không còn xứng làm chị gái của tôi nữa rồi! Tự cô suy nghĩ cho kỹ. Nếu muốn cứu công ty của Nghiêm Diệc Sâm thì hãy ngoan ngoãn hầu hạ tôi cho tốt đi!"
Cô chưa bao giờ nhìn thấy trên khuôn mặt tuấn mỹ của hắn lại có sự lạnh lẽo, tuyệt tình và tàn nhẫn như vậy.
Lòng cô không khỏi cảm thấy nặng trĩu.
Tống Vân Tịch chậm rãi rút tay về, nước mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-cuong-lai/81729/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.