Kết thúc
Người ta thường bảo gà con khi vừa chào đời sẽ coi sinh vật đầu tiên nó nhìn thấy là mẹ mình.Mà tôi đang phân vân có nên coi người đầu tiên tôi nhìn thấy khi vừa tỉnh lại là người yêu hay không.Lee vụng về gọt quả táo trong tay, chật vật cắt thành từng miếng nhỏ, hình thù kỳ quái, dùng cái tăm xiên vào rồi đưa đến miệng tôi.“Tỉnh lại là tốt rồi.”Con người hẳn là khéo ăn khéo nói, miệng lưỡi giảo hoạt kia lúc tôi vừa mở mắt chỉ nói một câu như thế rồi vội vội vàng vàng lấy từ trong giỏ hoa quả một quả táo, bắt đầu gọt.Tôi ăn no, liền lắc đầu.Dù sao cũng đã mê man lâu như thế rồi, toàn thân hiện tại không còn chút sức lực, tâm trạng thật mệt mỏi.Lee đắp chăn cho tôi rồi đưa tay vuốt ve mặt tôi, nở nụ cười. “May mà em tỉnh lại... Anh mỗi ngày đều lo nhỡ em tỉnh dậy có thể sẽ đòi ăn hoa quả nên sớm gọt trước, ai dè đều gọt thành một đống loằng ngoằng.”Tôi nhìn ria mép chưa được cạo sạch của Lee, đột nhiên cảm giác chua xót lan toả trong lòng.Ngoảnh mặt nhìn về phía cửa sổ, tôi hỏi, "Bầu trời LA luôn u ám thế này sao?""Khỏi nói cũng biết cảnh sắc nơi đây chẳng hề đẹp đẽ gì cho cam, anh cũng đang tính quay về Thiên Tân." Lee vồn vã cười.Tôi quan sát người đàn ông này, trong lòng tưởng tượng đến cảnh trước đây làm thế nào anh ta mang kẻ suýt nữa phải sống thực vật cả đời như tôi đến LA được. Có lẽ chuyện này không dễ dàng gì.Tôi cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-noi-thuoc-ve-vo-xu-kha-tam/2139587/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.