2.
“Văn Dương, em là lớp trưởng, nên đi hỏi thăm Lâm Cánh một chút.”
Tôi cầm lấy mảnh giấy viết số điện thoại của Lâm Cánh, thầy chủ nhiệm Âu Dương nhờ tôi đi tìm cậu ấy, Tiếu Huyền ngồi bên bất bình, "Không công bằng, sao Lâm Cánh được giao cho cậu ta, còn em lại là Trương Đại Vĩ!"
Lâm Cánh và Trương Đại Vĩ là hai học sinh cá biệt dính điểm liệt trong lần thi lên cấp ba năm đầu tiên. Với người thi trừ môn Ngữ Văn còn lại hầu như toàn một trăm điểm như tôi, thật sự khó tưởng tượng nổi chỉ số thông minh phải thấp đến mức nào mới có thể trượt tất cả các môn, nhưng hiển nhiên Trương Đại Vĩ vẫn hơn Lâm Cánh ở chỗ nhìn mặt là bắt luôn được hình dong, trông qua cũng biết cậu ta chậm tiêu. Đối với người cực kỳ yêu cái đẹp như Tiếu Huyền mà nói, sao chịu được nam sinh béo ục ịch động tác còn rùa hơn cả phản ứng hoá học kia.
Rốt cuộc thế là có cơ hội nói chuyện với Lâm Cánh, tôi căng thẳng, thiếu chút nữa líu cả lưỡi. Cậu ấy nói chân mình bị gãy, qua loa hai câu rồi cúp máy. Tôi đoán cậu ấy đang nói dối. Dù gì chắc cậu thấy cũng thấy tôi nhàm chán.
Tuy rất thất vọng nhưng tối hôm ấy phải đi làm thêm, tôi không thể không đi. Cuối tuần mỗi tối tôi đều đến Narcissism nửa học nửa làm nhân viên pha rượu. Bartender ở đây giỏi nhất Thiên Tân. Tôi thích pha chế rượu vì tôi muốn làm ba vui.
Lần đầu chứng kiến hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-noi-thuoc-ve-vo-xu-kha-tam/2139585/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.