Trời đã sập tối.
Ngoài cửa xe là ánh đèn đêm thành thị sặc sỡ hoa lệ, lại khiến cho người ta có cảm giác cô đơn cùng lạnh lùng.
Nghe mấy lời kia, ánh mắt Nam Hạ từ cửa xe dời đến khuôn mặt tuấn tú kia.
Xe vừa vặn vào hầm tránh, trong khoảnh khắc bóng tối bao trùm, sườn mặt anh như cách một tầng sương mù, nhìn thế nào cũng không thấy rõ.
Quá nguy hiểm khi ở một mình với Cố Thâm trong chốn riêng tư, như thể không kiềm chế được mong muốn trong lòng.
Cô không ngừng tự nhắc chính mình anh đã có bạn gái rồi, không thể có bất kì ý tứ gì với anh.
Chỉ là trong chốc lát không nhịn được mà nhắc nhở, không ngờ anh cứ vậy mà ném ra một câu như thế.
Bên trong xe rơi vào an tĩnh quỷ dị.
Cố Thâm cũng không tiếp tục tháo nút áo nữa, duy trì tư thế, ánh mắt thâm sâu nhìn cô.
Một lát sau, Nam Hạ lên tiếng: "Tự anh làm đi. Có thể bật đèn lên không?"
Cố Thâm không tự chủ mà ngồi ngay ngắn trở lại, giọng nói pha chút châm biếm: "A, là muốn nhìn rõ hơn một chút?"
Nam Hạ: "Không nhìn rõ làm sao bôi thuốc được?"
Cô ngồi rất sát cửa xe, lại nhỏ nhắn như vậy, khiến cho khoảng cách giữa hai người càng thêm rộng, như thể đủ chỗ cho mấy người nữa ngồi vào.
Cố Thâm hất cằm, thanh âm miễn cưỡng: "Muốn nhìn rõ phải ngồi gần lại."
Nam Hạ do dự, nhích thêm một chút, vẫn cố gắng duy trì khoảng cách như cũ.
Cố Thâm không nói gì, cởi áo sơ mi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-kiem-che-duoc/227885/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.