Thanh âm bình đạm, ẩn ẩn chút ủy khuất.
Nam Hạ đã lâu không được thanh âm này của anh, nội tâm bỗng nhiên đau xót, động tác trên tay ngừng lại.
Trần Toàn dùng sức muốn kéo Nam Hạ ra sau lưng mình: "Hạ Hạ, cậu đi qua đây! Đừng có động vào tên tra nam..."
Nam Hạ quay đầu, biểu tình khẽ biến: "A Toàn, không cho phép cậu náo loạn nữa. Cà phê này rất nóng, sao lại hất vào người khác như thế?"
Nam Hạ từ trước đến nay giỏi nhất là che giấu tâm tình, chưa từng nặng lời với ai bao giờ.
Trần Toàn nghe được mấy chữ này liền biết bạn thân mình nổi giận thật rồi, mấp máy môi, không nói gì.
Nam Hạ thay Cố Thâm lau sạch chỗ cà phê, lo lắng nói: "Chắc anh phải cởi sơ mi ra nhìn một lượt, tôi sợ anh bị phỏng."
Cố Thâm cười nhẹ, nhỏ giọng nói bên tai cô: "Thế nào? Muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của tôi?"
"..."
Nam Hạ bất đắc dĩ nhìn anh: "Vậy anh tự đi phòng vệ sinh kiểm tra đi, tiện thể dùng nước lạnh hắt qua sẽ đỡ hơn."
Khóe miệng Cố Thâm cong cong.
Người này làm sao vậy? Bị tạt cà phê nóng mà cao hứng vậy sao?
Nam Hạ lo âu nhìn anh.
Cố Thâm chăm chú nhìn cô, thanh âm vẫn là nhàn nhạt không để ý: "Không cần đâu, không nghiêm trọng đến thế."
Trần Toàn không nhịn được lại mắng to: "Cố Thâm cái tên tra nam này? Ai muốn chiếm tiện nghi của anh?"
Mấy người xung quanh nghe lớn tiếng đều không nhịn được tò mò nhìn sang.
Cố Thâm quét mắt, đại chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-kiem-che-duoc/227884/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.