Dưới ánh đèn đường ấm áp, nhãn thần của anh cũng không tự chủ được nhu hòa hơn rất nhiều.
Nam Hạ hứa hẹn: "Về sau sẽ cố gắng dành thật nhiều thời gian cho anh."
Cố Thâm cúi đầu, cưng chiều nhéo chóp mũi cô: "Còn muốn thế nào nữa? Hiện tại không phải mỗi ngày đều dính một chỗ sao?", anh cà lơ phất phơ nói thêm, "Bằng không thì anh thuê một căn hộ ở gần trường, buổi trưa chúng ta có thể ghé qua nghỉ ngơi, thế nào?"
Nam Hạ:...
Cô do dự không đáp.
Cố Thâm: "Đùa với em thôi... Còn thật sự cân nhắc sao?"
Nam Hạ ngẩng đầu: "Em cảm thấy như thế cũng tốt."
Cố Thâm thôi cười, chăm chú nhìn cô.
Nam Hạ có chút tiếc nuối: "Nếu là đùa thì thôi vậy."
Cô làm bộ đi tiếp về phía trước, để Cố Thâm vẫn còn đang ngẩn ngơ đứng phía sau.
Anh lập tức tiến tới nhốt cô vào lòng: "Lại muốn xấu tính với anh có đúng không?"
Cái trán trơn bóng của Nam Hạ dán trên lồng ngực ấm áp của anh, khẽ cười: "Là anh nói anh đùa em."
Cố Thâm cũng cười, hỏi lại: "Thật sự muốn ở cạnh anh đến vậy à?"
Nam Hạ ngẩng đầu, đáy mắt trong suốt sạch sẽ, học theo giọng điệu của anh: "Đùa với anh thôi... Còn thật sự cân nhắc sao?"
Cố Thâm tức giận, đang định búng tai cô một cái thì người kia đã nhanh chóng bật cười, né khỏi ma trảo của anh.
Cô liếc nhìn đồng hồ trên tay, có chút muộn rồi, đành lấy một quả táo to từ trong túi xách ném vào trong ngực anh, bỏ lại một câu "Cố Thâm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-kiem-che-duoc/1047057/chuong-21-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.