Sàn gỗ cũ ố vàng vươn vãi đầy những mảnh giấy ướt đầy nước mắt.
Hệ thống sưởi đang bật, Nam Hạ cảm thấy có chút nóng.
Nghe được thanh âm run run không dám tin cùng chút kích động như khổ tận cam lai của Cố Thâm, cô không chịu nổi muốn khóc lên.
Nam Hạ ra sức kiềm chế nội tâm chua xót, ôn nhu nói: "Cố Thâm, em không đi nữa."
Đầu kia vẫn chưa dám tin, hỏi lại: "Thật chứ?"
Anh giống như đã bình tĩnh lại, ngữ điệu cũng khôi phục như bình thường.
Nam Hạ ngoan ngoãn "dạ" một tiếng, nhắc lại lần nữa: "Sẽ không đi."
Cố Thâm vẫn muốn hỏi rõ: "Vì sao?"
Nam Hạ muốn anh nhanh chóng về khách sạn nghỉ ngơi nhưng có một số việc nếu anh không biết được tường tận thì có muốn ngủ cũng không được.
Cô không chống đỡ nổi kiên trì của anh, quyết định nói vào trọng điểm: "Vì muốn chịu trách nhiệm."
Cố Thâm bật cười, nhàn nhạt đáp: "Xem như là em có lương tâm."
Nam Hạ không đáp.
Vấn đề lớn nhất giữa hai người đã được giải quyết, tâm tình cuối cùng cũng tĩnh lặng trở lại.
Cố Thâm nói một tuần nữa anh sẽ trở lại Nam Thành, đến lúc đó sẽ hẹn gặp cô.
Nam Hạ đáp một tiếng, cô nói hôm đó sẽ mang áo vest trả cho anh.
Cố Thâm mập mờ hỏi lại: "Chỉ mỗi áo vest thôi sao?"
Nam Hạ dùng tay cuốn cuốn ngọn tóc, chớp mắt: "Vậy... Anh còn muốn gì nữa?"
Hô hấp Cố Thâm lập tức ngưng đọng.
Anh hỏi: "Tôi muốn cái gì em cũng sẽ cho sao?"
Nam Hạ cắn cắn môi, không đáp.
Một lát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-kiem-che-duoc/1047056/chuong-21-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.