“Chuyện vợ con của tôi từ khi nào lại do người ngoài quản thế này?” Diệp Cương tức giận trừng mắt nhìn bà cô, đi đến chỗ Thư Dĩ Nhu và đứng chắn trước mặt cô. Thư Dĩ Nhu sửng sốt nhìn lưng hắn rồi bước lên cầm tay hắn, nói rằng mình không sao, tiện thể cũng thể hiện cho hắn biết bọn họ ở chung một chiến tuyến.
“Anh ở đây rồi, sẽ không sao đâu.” Diệp Cương nắm chặt tay cô.
“Cậu không phải cậy được anh trai tôi yêu thương, đủ lông đủ cánh trưởng thành, rồi lại lặng lẽ kết hôn như thế này chứ”. Diệp Thu Hoa cười lạnh, khinh thường liếc liếc mắt nhìn người vợ vô dụng của hắn.
“Tôi đã được sự đồng ý của ông nội, do vậy người khác không có tư cách can thiệp vào chuyện này.” Diệp Cương trả lời.
“Không biết là cậu đã dùng cách gì mà mê hoặc được cha tôi, làm cho ông ấy không những đồng ý cho cậu kết hôn lặng lẽ mà còn trao mọi quyền hành trong công ty cho cậu.” Diệp Thu Hoa nheo mắt, bực bội.
“Cô thừa biết rằng hiện tại tập đoàn đang muốn thành lập công ty mới quản lý về địa ốc, cần có người đứng đầu chỉ đạo phương hướng. Tôi nắm giữ quyền hành cũng chỉ là tạm thời, ông nội vẫn thực sự là người đứng đầu tập đoàn.” Diệp Cương không hề giữ kẽ, phản bác lại luôn.
“Như vậy thì có thể chứng tỏ là cậu không có dã tâm à? Tôi không tin!”
“Diệp gia đã nuôi dạy tôi đến ngày hôm nay, công ơn ấy tôi luôn khắc ghi. Để chứng minh mình không tơ hào đến tài sản của gia tộc, tôi đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ket-hon-cung-duoc/55311/chuong-5-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.