Thư Dĩ Nhu vội mở mắt ra, ngay cả thở cũng không dám “Chúng ta… chúng ta mới tìm hiểu nhau được có một tháng”. Cô nhìn hắn, không thể tin nổi hắn đang cầu hôn với mình.
“Thế là đủ lâu rồi. Anh quyết định rồi, không nên kéo dài làm gì”. Diệp Cương nói.
Từ hồi cô đi “xem mắt tập thể” ấy, tinh thần hắn không yên ổn chút nào, không làm được việc gì nên hồn. Do vậy hắn quyết định phải mang luôn cô về làm nữ gia chủ thôi! (Nữ chủ nhân ấy=vợ J).
Thư Dĩ Nhu nhìn ánh mắt kiên nghị của hắn ánh mắt, phát hiện ra mặc dù mình đang cố sức hít thở mà vẫn thấy khó thở quá.
“Chẳng lẽ phán đoán của anh không bao giờ sai?”
“Có thể sẽ sai về thời điểm, nhưng anh có đến tám phần thành công. Như vậy, anh đã có thể tiết kiệm được thời gian, dù cho có hai phần sai số thì cũng không ảnh hưởng đến chất lượng quyết định của anh”.
“Nhưng công việc và chuyện tình cảm là hai điều khác nhau mà”. Cô phát run lên, cảm thấy như là bị mang đến một nơi nào đó chẳng có tên trên bản đồ.
“Anh chắc chắn rằng em chính là người phụ nữ mà anh muốn tiến tới”.
Lúc này, Diệp Cương không để cho cô có cơ hội nói chuyện nữa, hắn khóa kín lấy môi cô. Thư Dĩ Nhu muốn phản đối, nhưng chẳng có cơ hội nào cả. (thương quá! L).
Mỗi lần hắn hôn cô, cô cảm thấy mình như bị thôi miên (giống kiểu con rắn thôi miên con mồi của mình trước khi măm ấy J),không thể có phản ứng lại được. Trong trận chiến này cô hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ket-hon-cung-duoc/55309/chuong-4-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.