Thư Dĩ Nhu thực sự rất ưng khách sạn này, nó cách nội thành Đông Kinh nội thành có một giờ chạy xe, chạy them chút nữa là có thể ngắm vẻ phong tình của Nam Dương.
Khách sạn còn có bể bơi rộng lớn xung quanh là những bụi hoa và tường bao màu trắng, cùng với không khí trong lành, không gian còn văng vẳng khúc nhạc Không Linh, sao lại cấm người ta chứ? Còn nữa, khách sạn này phục vụ phụ nữ rất tốt, dịch vụ làm đẹp, spa đầy đủ. Mà không thể không nói đến: nơi này còn mời được đầu bếp nổi tiếng đến từ Thái Lan, mỗi bữa đều là mỹ vị làm cô không thể bỏ cơm một ngày nào!
Tất nhiên nhiều ưu điểm thế thì giá cả cũng… trên trời: tám vạn tệ một ngày! May mà dù sao cô cũng làm đến quản lý một cửa hàng nên được hưởng những ưu đãi này, cho nên cô phải hết sức tranh thủ mà hưởng thụ. Sáng dậy là đến ngay góc này tập Yoga cho đến mệt phờ cả người!
Lần sau đi công tác cô cũng muốn ở lại nơi đây, nhưng kinh phí không đủ, nên phải nhanh chóng tận dụng những ngày được ở đây: ngày nào cũng ăn no, sưởi nắng – y hệt con mèo lười!
Thư Dĩ Nhu nhìn sang khu biệt thự bên trái, mỗi ngôi biệt thự đều có cửa sau thong ra khoảng sân nên khách trọ có thể tùy ý ra vào. Quản lý khách sạn cho biết khu biệt thự này giá là hai mươi vạn tệ một ngày, bên trong có khu nhà ăn riêng trong khuôn viên.
Hai mươi vạn tệ một ngày đấy! Với số tiền ấy cô có thể thuê mười khu nhà bình dân trong một tháng.
“Đáng chết!” Một giong tiếng Trung đầy vẻ nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ket-hon-cung-duoc/55304/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.