Trong phòng bệnh, Diệp Cương đang nằm trên giường, vẫn chưa tỉnh vì ảnh hưởng của thuốc gây mê, Thư Dĩ Nhu ngồi bên cạnh hắn, tay phải bị hắn nắm chặt lấy không rời. Diệp Quốc Điền, Diệp Thu Hoa và Quách Hương Vân đều đang đứng ở phía cửa sổ, bầu không khí lặng lẽ bao trùm cả căn phòng.
“Con định làm loạn gì thế? Đã từng này tuổi đầu rồi mà còn đánh người, may là Diệp Cương chỉ bị chấn thương đầu nhẹ thôi đấy, nếu chẳng may xảy ra án mạng, con có đền mạng cho nó được không?” tuy Diệp Quốc Điền đã cố hết sức nén giận, nhưng giọng của ông vẫn rung lên.
“Chẳng qua hai người họ nói xấu con, nên con mới ra tay thôi.” Diệp Thu Hoa hếch cằm lên, vẻ mặt không chịu thua.
Diệp Quốc Điền nhìn về phía Thư Dĩ Nhu, như muốn chứng thực lại lời nói của con gái.
“Tại cô toàn nói xấu người khác chứ, Diệp Cương là con trai của anh cô, vậy mà cô lại bảo anh ấy lai lịch không rõ ràng, thật là không biết xấu hổ mà.” Thư Dĩ Nhu khẽ nói.
“Nhưng nó không phải là ruột thịt của người nhà họ Diệp chúng ta.” Diệp Thu Hoa kêu lên phản đối.
“Thôi đi.” Thư Dĩ Nhu và Diệp Quốc Điền đồng thời quát lên. Dĩ Nhu mỉm cười với ông nội rồi cúi xuống Diệp Cương, thì thầm với hắn: “Ông nội rất quan tâm đến anh đấy.”
Mấy người trong phòng vẫn còn đang tranh luận với nhau nên không để ý cô nói gì.
“Diệp Cương mang họ Diệp, là người của dòng họ Diệp chúng ta” Diệp Quốc Điền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ket-hon-cung-duoc/3205278/chuong-10-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.