– Coi như cô thức thời, có điều… bộ đồ đó là sao hả? Không mặc đẹp hơn được sao?
Kiều Lăng ngồi trên chiếc xe đưa mắt nhìn ra ngoài, thấy Nhậm Hinh ăn mặc quê mùa liền tỏ thái độ rất không vui.
Nhậm Hinh chẳng muốn bận tâm với yêu cầu của hắn, cô chỉ muốn hoàn thành việc nhanh chóng.
– Nói đi, cậu muốn tôi làm việc gì?
Hắn cười phiêu, giễu cợt nói.
– Làm việc mà sẽ gặp mẹ cô, lên xe nhanh.
Nhậm Hinh bước lên xe mà không hề do dự, vì tối qua cô đã suy nghĩ kĩ rồi. Cô muốn được đoàn tụ với mẹ, sau đó sống một cuộc sống an lành, khi gặp lại bà ấy cô cũng sẽ không trách cứ bất kì điều gì đâu. Năm đó chắc là bà ta không cố ý bỏ cô, cô tin bà ấy.
Không hiểu sao tâm trạng lại vui quá, là do sắp được gặp mẹ rồi ư? Không biết bà ấy bây giờ ra sao, sống có tốt không nữa.
Chiếc xe đi được một đoạn chợt dừng lại, Nhậm Hinh thì bị Kiều Lăng ép ra ngoài bước vào cửa tiệm quần áo.
– Tự lựa một bộ rồi mặc đi.
Nhậm Hinh không nhúc nhích, cũng không xem đồ, cô ngước mặt lên nhìn hắn rồi nói.
– Không cần, nên cậu đưa tôi đi luôn đi.
Kiều Lăng nhoẻn miệng cười một cái, ghé gần Nhậm Hinh nói một câu.
– Làm người yêu tôi thì phải mặc đẹp chút.
Nhậm Hinh giật mình liền lùi người lại, không vui nhìn Kiều Lăng. Thấy vậy hắn nhàn rỗi nhướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-hieu-sao/3393365/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.