Chiếc xe chậm rãi chạy dọc theo lề đường, đến khi tiến vào nội thành, sương mù mới nhạt đi một chút. Cao Tuấn bật đèn xe, lái thẳng đến phía bắc tiểu khu Nguyễn Chân Chân ở, tìm một nơi vắng vẻ dừng xe lại, cùng Nguyễn Chân Chân xuống xe.
Hai người đi về phía cửa bắc, khi sắp đến, Cao Tuấn đột nhiên dừng bước, cúi xuống bồn hoa ven đường, cầm hai cục đá to bằng quả trứng gà đi ra.
Nguyễn Chân Chân vô cùng kinh ngạc, không nhịn được hỏi anh: “Anh muốn làm gì?”
Cao Tuấn ước chừng cục đá trên tay, thờ ơ đáp: “Để phòng hờ thôi, lỡ như camera giám sát ở cửa bắc đã sửa xong thì sao.”
Nguyễn Chân Chân hơi sửng sốt, đến khi phản ứng lại, không thể không bội phục tâm tư kín đáo của anh.
May mà camera giám sát ở cửa bắc vẫn bị hỏng, nhìn từ xa cũng biết được. Cao Tuấn vứt cục đá trên tay, bước lên quan sát mấy chiếc gai nhọn trên lan can cửa sắt, sau đó vẫy tay với Nguyễn Chân Chân: “Lại đây.”
Anh đưa găng tay cho cô, nhìn cô đeo xong, rồi cởi áo khoác của mình xuống, lật ngược lại, vắt lên đỉnh lan can sắt, sau đó dựa vào cửa sắt đứng vững, cong lưng khuỵu gối, hai tay đan chéo đệm lên đùi, quay đầu nói với cô: “Giẫm lên đây, tôi giúp cô trèo qua đó trước.”
Nguyễn Chân Chân nghe lời tiến lên, trước khi nhấc chân đột nhiên dừng lại.
Anh còn tưởng rằng cô sợ hãi, ngẩng đầu cười với cô, cố ý kích động: “Sao thế? Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-hen-ma-den/2747337/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.