Cô trực tiếp về nhà, chẳng ăn uống gì cả, ngã lên giường ngủ thiếp đi, khi mở mắt ra lần nữa, bầu trời bên ngoài đã tối đen. Rèm cửa không đóng, có ánh đèn chiếu qua cửa kính ban công, khiến mọi thứ trong phòng trở nên rõ ràng. Nguyễn Chân Chân nằm trên giường, ngơ ngác nhìn trần nhà, nhất thời có chút mê man, không biết đang là ngày nào giờ nào.
Từ lúc Cao Tuấn rời đi vào buổi sáng, anh cũng không liên lạc với cô nữa, cảnh sát cũng không tìm tới, không biết là tạm thời chưa tra tới chỗ cô, hay là đã đưa cô vào diện tình nghi, đang âm thầm điều tra cô.
Nguyễn Chân Chân không hiểu, tại sao cô lại từng bước rơi vào cảnh ngộ này. Chết chồng gánh nợ cũng thôi đi, bây giờ lại dính vào một vụ án mạng. Cô giống như một con ruồi không đầu, bị mắc kẹt trong mê cung thủy tinh, khắp nơi đều va phải vách tường, vốn định đấu tranh để sinh tồn, nhưng không hiểu sao cứ chui vào ngõ cụt ngày càng hẹp.
Có lẽ vì an nhàn quá lâu rồi, cô nhớ trước kia mình cũng không ngu xuẩn như vậy.
Nguyễn Chân Chân thở dài, cắn răng bò ra khỏi giường, mò mẫm đi vào bếp tìm đồ ăn. Trong nồi cơm điện còn cháo thừa hồi sáng, cô hâm nóng lại, lấy chút dưa muối trong tủ lạnh ra, ăn một hồi cũng no bụng. Chờ cô rửa sạch bát đũa, bầu trời bên ngoài cũng dần dần sáng lên.
Vào buổi sáng, cô gọi điện cho Cao Tuấn, nói: “Đưa tôi số tài khoản của anh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-hen-ma-den/2747335/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.