Biểu cảm của Đỗ Thịnh Nghi cứng nhắc.
Ấn tượng mà Đỗ Thịnh Nghi tạo cho Giang Nhược phần nhiều là lành lạnh cao ngạo, hiếm khi thấy cô ta bị ép khuất phục một cách rõ ràng như bây giờ.
Bởi vì lúc trước Đỗ Thịnh Nghi vừa tới đã gây khó dễ cho cô, bất đắc dĩ cô không thể trốn tránh được có liên quan đến Đỗ Thịnh Nghi trong công việc, xà nhà lắp mộng từ lâu rồi, khả năng ngồi xuống nói chuyện hòa nhã gần như bằng không, Giang Nhược cũng không định thẽ thọt khúm núm cầu xin cô ta, cho nên trước đó cô đã định lấy vật đổi vật, nhưng Đỗ Thịnh Nghi dán chắc miệng vàng không mở, thì Giang Nhược cũng không lãng phí thời gian nữa.
Giang Nhược rời đi, Tiểu Tưởng ra tiễn cô.
Đi tới cửa Tiểu Tưởng còn muốn đến thang máy cùng cô, Giang Nhược nói: “Không cần tiễn đâu, em về đi.”
Tiểu Tưởng khách sáo: “Vậy Giang tiểu thư, chị đi thong thả.”
Giang Nhược ấn thang máy, cửa phía sau đóng lại.
Điện thoại còn đang trong cuộc gọi, một tay Giang Nhược đút túi áo, đứng trước thang máy gọi điện thoại, tuy là điện thoại của Cao Tùy, nhưng anh ta đang bận, đầu kia điện thoại là lăng giảo.
Giang Nhược nói: “Tôi đã ra khỏi nhà cô ta, gây phiền toái cho cô rồi.”
Lăng Giảo nói: “Không sao. Có điều tôi nghe giọng điệu Đỗ Thịnh Nghi, có vẻ quan hệ của cô ta và Thủy Hỏa cũng không đơn giản, lời nói không rõ ràng, thiết nghĩ ngày đó quả thực Thủy Hỏa đã tới tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-he-dang-yeu/1987728/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.