Thần sắc Lục Chung Nam có vẻ khó coi hiếm thấy, hai mắt như chim ưng, tiềm tàng tàn bạo.
Giang Nhược trấn tĩnh ngồi ngay ngắn, không một chút rụt rè.
Lục Chung Nam thấy vậy, bỗng nhiên cười phá lên, tiếng như chuông lớn, hai mắt chồng chất nếp nhăn, "Được lắm, được lắm!"
Chẳng mấy chốc, ông ta lập tức thôi cười, giọng điệu châm chọc lạnh nhạt: "So sánh với kiểu miệng hùm gan sứa, loại tâm tư tỉ mỉ không lộ vui giận như chị, mới thích hợp lặng tiếng làm việc lớn. Đáng tiếc chị vẫn còn trẻ quá."
Chị vẫn còn trẻ quá.
Những lời này Giang Nhược đã quen tai đến nỗi cô vừa nghe thấy, đã có thể sinh ra chán ghét trong lòng. Như thể tuổi trẻ chính là mít đặc, là nguồn gốc tội lỗi. Nhưng phàm là người lớn tuổi hơn cô, ăn cơm nhiều hơn cô mấy năm, đi qua nhiều hơn cô mấy cây cầu, một khi không vơ vét được giá trị lợi dụng ở cô, lại dám lấy lời này ra quở trách.
Giang Nhược lãnh đạm lại khách sáo đáp một câu: "Vậy thật đúng là làm phiền ông giảng đạo rồi," cô cầm túi xách đứng dậy, "Nếu không có chuyện gì khác, cháu đi trước."
"Khoan đã."
Giang Nhược không trả lời, chỉ xoay người dùng ánh mắt nhìn ông ta, chờ ông ta nói, dáng vẻ rõ ràng không có hứng thú gì.
"Chị thật sự không suy xét thêm?" lời nói của Lục Chung Nam nhiều thêm vài phần giọng điệu uy hiếp.
Lừa dối người ta không thành liền đe dọa, đúng là ngón trò quen thói của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-he-dang-yeu/1987638/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.