Giang Nhược chỉ mở một khe cửa, cô đứng ở cửa vừa vặn ngăn cản, Trần Sơn đưa đồ cho cô, đứng đó không đi.
Cô hỏi: "Còn có việc à?"
"Cô cũng không nói tiếng cảm ơn?" Trần Sơn vốn không có ý này, nhưng thấy cô nhận đồ đến là yên tâm thoải mái, còn là vẻ mặt anh không phải cái dạng người tốt đẹp gì, thì trong lòng anh ta hơi cáu.
Mặc dù ấy mà, trước giờ anh ta cũng chẳng phải người tốt gì.
Câu trả lời của Giang Nhược càng có vẻ như lẽ đương nhiên, "Nếu không phải tại các người, sao tôi phải trải qua cuộc sống hết bữa này đến bữa khác chỉ dựa vào ăn cá uống canh cá để bổ sung dinh dưỡng, sáng tối cũng chỉ có thể dùng Mật Đại Bảo SOD?"
Giang Nhược xách túi đồ mĩ phẩm trong tay lên, chỉ vào chính mình nói: "Đây là thứ tôi nên có," lại chỉ vào anh ta, "Đây là việc anh nên làm."
Trần Sơn nói nhắc nhở: "Cô là con tin!"
Giang Nhược buổi sáng vốn đã bị bà lão kia làm cho sụp đổ tâm lí một trận, cô vừa hết kinh hồn, lại tới một Trần Sơn không quên luôn luôn nhắc nhở cô, làm một con tin nên có ý thức tự biết mình đang trong cảnh ngộ gian nan.
Cô sa sầm mặt ngay tức khắc, "Phải, tôi là con tin, có bản lĩnh thì giết con tin đi! Muốn lợi dụng tôi tống tiền chồng tôi, còn muốn tôi ngày ngày bán thảm mua vui cho các người? Anh nói với Tùy Hà và Giang Cận, trước cửa chính là biển,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-he-dang-yeu/1987614/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.