Đã mười ngày không nhìn thấy Nhan Nham
Tưởng Thất Nguyên thảnh thơi bơi trong hồ nước, tự nhiên nghĩ như thế. Lại nói, nếu không phải anh hiện tại quá rảnh háng thì chắc chắn không buồn nghĩ đến chuyện Nhan Nham đã biến đi đâu suốt mấy ngày – Mặc dù thế giới thực mới chỉ mới mười tiếng trôi qua.
Trước đây cứ khoảng hai ngày thì Nhan Nham lại đến, bây giờ lâu như vậy không xuất hiện không biết thế giới bên ngoài đang xảy ra chuyện gì? Trong thâm tâm Tương Thất Nguyên suy nghĩ, đồng thời cũng thấy mừng thấy vì không phải gặp cái giống khó ở kia. Chỉ là giữa nơi một mình này, lại lẻ loi một mình đúng là không khỏi cảm thấy cô đơn.
Nhìn lại thì anh chẳng có gì để làm trong thế giới của Nhan Nham, ngửa mặt lên trời cúi mặt xuống đất cũng chẳng tìm thêm được điều gì đặc sắc. Nước suối của thế chữa bệnh, đất có thể tự cho hạt giống sinh sôi nảy nở, trong nhà gỗ thì có cả một giá sách quý…Thời điểm không có Nhan Nham, Tưởng Thất Nguyên nghiễm nhiên trở thành chủ nhân nơi này, nhưng chỉ lượn như cá cảnh, chỉ biết thăm thú nơi này – cái nơi tù túng này.
Không biết liệu còn cơ hội trở lại thế giới thực tại.
Lần đầu quất Nhan Nham, anh liền biến mất theo cách thật nhiệm màu, sau đó thật sự biến mất. Đương nhiên, khi đó trong đầu chỉ thấy những điều kỳ diệu, không để ý được chuyện khác. Nhưng hôm nay ngồi nghiêm túc nghĩ lại, anh dần ngờ ngợ nhận ra nguyên nhân cốt lõi của việc thoát khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-gian-chi-tu-ai/1214718/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.