"Mẹ, là ai thế ạ?" Tiêu Linh Vũ thắc mắc hỏi.
"Là mẹ của Tiêu Tuấn. Hôm nay Tiêu Tuấn xuất viện, Trần Quế Hoa muốn con lái xe đón họ về. Hừ, đúng là loại người gì không biết. Việc gì chúng ta phải lái xe đi đón họ chứ?"
Tiêu Linh Vũ: "..."
Đúng là có chút quá tự cao tự đại rồi.
Cô đâu phải là tài xế riêng của họ, đưa đi rồi còn phải đón về!
Tiêu Linh Vũ gật đầu nói: "Con không đi đón đâu, để họ tự về đi ạ. Nếu muốn con đi đón thì tiền xăng và tiền công ít nhất phải đưa tám mươi tệ!"
"Đúng!" Mẹ Tiêu cũng rất tán thành, nhà họ có xe, nhà kia xảy ra chuyện lớn như vậy, Tiêu Linh Vũ miễn phí lái xe đưa họ đến bệnh viện đã là làm trọn tình nghĩa rồi, nhưng giờ người đã không sao, lại còn coi việc Tiêu Linh Vũ đi đón họ là lẽ đương nhiên.
Ngay sau đó, mẹ Tiêu gọi điện thoại lại.
…
Tiêu Tuấn nằm viện hai ngày, sau khi bác sĩ xác nhận không sao thì có thể xuất viện, trước khi làm thủ tục xuất viện, mẹ cậu ta bảo đi ra ngoài tìm người xem có ai cho đi nhờ về không.
Không lâu sau, Trần Quế Hoa hầm hầm chạy về, Tiêu Thành Tài thắc mắc hỏi: "Có chuyện gì thế, đi một lát mà về giận dữ vậy?"
Trần Quế Hoa tức tối nói: "Còn không phải là bà Trần Thu Oanh kia sao. Tôi bảo bà ấy gọi Tiêu Linh Vũ sang đón chúng ta, bà ấy từ chối, bảo là Tiêu Linh Vũ không khỏe, nhưng một lúc sau gọi lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/5257061/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.