Cung lão gia nghe Tiêu Linh Vũ hỏi vậy, dường như đã dự liệu từ trước, ông nói: "Cháu gái à, cháu nhìn xem cả cái sân này của ông vẫn còn trống trải lắm, vẫn cần thêm chút hoa cỏ để trang trí."
Tiêu Linh Vũ gật đầu, không nói gì thêm về việc đó mà chỉ buông một câu: "Lão gia, ơn nhỏ là phúc, ơn lớn thành thù! Bọn cháu đều biết ông là người tốt, không nỡ để dân làng lên núi một chuyến rồi phải về tay không."
Những lời thừa thãi khác, Tiêu Linh Vũ không nói thêm.
"Ha ha..." Cung lão gia đột nhiên cười lớn, bảo: "Cái con bé này..." Vế sau ông cũng không nói hết ý.
Cung lão gia tự nhiên hiểu ý Tiêu Linh Vũ là muốn khuyên ông đừng vì nể tình dân làng mà bỏ tiền cao mua những thứ hoa cỏ không đáng giá.
Tiêu Linh Vũ và Tiêu Chính Dương thấy ông cười thì ngơ ngác không hiểu gì.
Sau đó, Cung lão gia nói: "Được rồi, cháu gái, ông nghe lời cháu!"
Hai cha con lại càng ngơ ngác hơn.
Nghe lời cháu là nghe cái gì? Tửu Lâu Của Dạ
Cung lão gia cũng không giải thích, chỉ cười híp mắt nói: "Tuy nhiên, cháu phải hứa với ông một việc."
"Lão gia, có việc gì ngài cứ việc sai bảo ạ!" Tiêu Chính Dương thay con gái đáp lời.
Cung lão gia gật đầu nói: "Sau này ông sang nhà cháu ăn cơm, con bé này có thể đừng trưng ra bộ mặt căng thẳng với lão già này được không? Nếu không, ông lại cứ tưởng cháu không thích lão già này đấy."
"Lão gia, ngài hiểu lầm rồi!"
Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-gian-canh-tac-giup-toi-phat-tai/5246675/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.